Vẫn còn khả năng cứu được 1 bên mắt và có cuộc sống bình thường, tuy vậy vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo khó không thể theo đuổi được liệu trình chữa bệnh nên tính mạng của bé 2 tuổi Giàng Thị Thúy Bang đang bị đe dọa từng ngày. Ôm con vào lòng khóc nức nở, người bố dân tộc Mông chỉ biết xin bác sĩ cho con về nhà chấp nhận cái chết.
“Con bé mới hơn 2 tuổi, xinh và hồn nhiên lắm nhưng nhà nghèo quá
nên bố nó cứ đòi cho nó về nhà khiến các chị rất áy náy nếu như để nó
về chấp nhận cái chết như vậy. Qua các kết quả xét nghiệm, bé được chẩn
đoán ung thư võng mạc với khối u đã phát triển rất to ở bên mắt phải,
còn mắt trái thì khối u nhỏ thôi. Việc cấp thiết đó là phải mổ khoét con
mắt bên phải đi, còn con mắt bên trái thì các chị đang tính dùng hóa
chất và bắn tia laser để làm xẹp khối u, mong cứu được mắt trái cho bé”.
Đó là những tâm sự của Ths. BS Phạm Thị Minh Châu về một trường hợp
bệnh nhân nhi đặc biệt hiện đang điều trị tại khoa Nhi- Bệnh viện Mắt
TW. Đã có nhiều năm trong nghề và gặp không ít những bệnh nhân bị ung
thư võng mạc nhưng trường hợp của bé Thúy Bang lại khiến chị có nhiều
tâm sự và trăn trở bởi hi vọng cứu sống cháu còn rất nhiều nhưng với
hoàn cảnh gia đình của bé thì không nói trước được điều gì cả.
“Cháu còn nhỏ tuổi và là người dân tộc nên cuộc mổ khoét mắt phải ở
viện Mắt gần như cháu sẽ không mất tiền. Nhưng sau mổ, cháu phải chấp
hành nghiêm chỉnh 6 đợt truyền hóa chất kết hợp việc bắn tia laser để
điều trị khối u ở mắt bên trái thì mới có hi vọng cứu được con mắt đó
cho cháu.
Nhưng việc đi lại từ Mù Cang Chải, Yên Bái lên Hà Nội chữa trị, cùng tiền ăn uống, thuốc men… gia đình không có nên bố của cháu bé cứ khóc suốt thôi”.
Bác sĩ Châu tiếp tục câu chuyện với giọng trầm buồn đầy lo lắng rồi
dẫn tôi xuống phòng bệnh của em. Quả thật đó là 1 cô bé dễ thương với
đôi mắt tròn xoe cùng chiếc miệng lúc nào cũng chúm chím cười. Nhìn em,
cả phòng bệnh ai cũng xót bởi chỉ ngày mai thôi con mắt bên phải của em
sẽ vĩnh viễn phải mất đi để thay thế vào đó là 1 con mắt giả. Còn con
mắt bên trái và mạng sống của em, giữ được hay không phụ thuộc vào hoàn
vào kinh tế của gia đình.
Bố của bé Bang, em Giàng A Thề vừa nhìn con được một chút rồi lại gạt
nước mắt. Em bảo: “Nó mất mắt rồi thì nhìn bằng cái gì. Rồi nó sẽ chết
mất thôi vì nhà không có tiền đâu”. Câu nói của em bật ra một cách tự
nhiên như câu chuyện mà bác sĩ Châu đã kể với tôi trước đó. Dường như
cái nghèo, cái khổ em chưa bao giờ ý thức được rõ ràng như lúc này bởi
tính mạng của con gái đang bị treo lơ lửng trước mặt tử thần…chỉ vì nhà
nghèo quá, không có tiền.
Trái ngược với nỗi lo lắng của mọi người, bé Bang vẫn hồn nhiên cười
đùa một cách đáng yêu rồi lại vòng tay qua cổ bố đòi bế lên. Thương em,
những người cùng phòng người cho chiếc bánh, người cho quả cam như để cố
bù đắp cho em một chút những thiệt thòi, đau đớn … Nhưng chặng đường đi
tìm lại 1 con mắt và mạng sống cho em còn dài và gian nan lắm, không
biết rồi em sẽ trụ được bao lâu khi mà bố mẹ đã bất lực, bó tay?
“Không giống như các căn bệnh ung thư khác, ung thư võng mạc nếu được
điều trị sớm và đúng liệu trình thì hi vọng sống của bé cao lắm”- Câu
nói của bác sĩ Châu cứ hiện lên trong đầu tôi như một lời nhắn nhủ, một
niềm mơ ước và mong mỏi sẽ cứu được mạng sống cho em. Cuộc đời đã mở ra
cho em 1 con đường để bước nhưng sẽ là cánh tay nào dắt em đi, dắt 1 đứa
trẻ mới lên 2 chập chững vào đời để cho nó được sống, được vui thay vì
phải nói lời vĩnh biệt.
Bị ung thư võng mạc, bé Thúy Bang sẽ phải mổ khoét con mắt bên phải đi.
Con mắt bên trái có khả năng sẽ giữ lại được nhưng gia đình nghèo khổ không có tiền theo đuổi liệu trình chữa trị.
Sau khi phẫu thuật khoét mắt, em phải tiến hành hóa trị...
Nhưng việc đi lại từ Mù Cang Chải, Yên Bái lên Hà Nội chữa trị, cùng tiền ăn uống, thuốc men… gia đình không có nên bố của cháu bé cứ khóc suốt thôi”.
... cộng với việc bắn tia laser để khối u bên mắt trái nhỏ đi.
Những khoản tiền như đi lại, ăn uống, thuốc thang gia đình em không lo được.
Sống ở vùng cao của huyện Mù Cang Chải, gia đình em đến cái ăn cũng không đủ.
Cơ hội sống của em còn rất nhiều...
Nhưng bố mẹ nghèo không có tiền cho chữa trị nên em có khả năng sẽ phải từ biệt cõi đời này...
Cuộc đời đã mở ra cho em 1 con đường, xin hãy cứu em để em tiếp tục được sống.



0 comments:
Post a Comment