Pages

Subscribe:

Wednesday, 20 April 2016

Ngằn ngặt tiếng khóc của cậu bé còn đỏ hỏn mất mẹ vì tai nạn giao thô

Chỉ còn ít ngày nữa thôi mẹ bé sẽ đến ngày sinh nở, nhưng nghiệt ngã thay, một tai nạn thương tâm đã khiến mẹ bé phải nhập viện cấp cứu khẩn cấp. Khi bé được các bác sỹ đưa ra khỏi lồng ngực cũng là lúc người mẹ bất hạnh trút hơi thở cuối cùng. Mới chào đời bé đã chịu mất mát quá lớn của đời người, đang ngằn ngặt sống những ngày khát sữa, khát hơi ấm tình thương…

Ở Khoa Nhi, Bệnh viện Đa khoa huyện Đức Thọ, Hà Tĩnh những ngày này các y bác sỹ và nhiều bệnh nhân ai cũng cảm thương cho số phận quá nghiệt ngã của bé Đinh Văn Thắng, đứa con trai thơ ấu một tuần tuổi của anh Đinh Văn Hương, xóm Tịnh Cường, xã Đức Long. Hỏi về phòng bé Thắng ai cũng lớm rớm nước mắt vì với họ, cậu bé là hiện thân của nỗi bất hạnh, nỗi đau đớn tột cùng của đời người bởi khi bé sinh ra cũng là lúc mẹ bé trút hơi thở cuối cùng sau một tai nạn giao thông nghiệt ngã.
Căn phòng mở, một cảnh tượng thương tâm. Đứa trẻ đẻ non, da còn đỏ hỏn, nhỏ thó như chú mèo con. Đang nằm ngủ nhưng miệng bé cứ chúm chím trông thật đáng yêu.

Chị Nhu bật khóc nức nở trước tình cảnh đứa cháu ruột được cứu sống, nhưng không bao giờ được sống trong hơi ấm, bàn tay chăm sóc của người mẹ. Sau tai nạn nghiệt ngã, mẹ bé đã qua đời.
Chị Nhu bật khóc nức nở trước tình cảnh đứa cháu ruột được cứu sống, nhưng không bao giờ được sống trong hơi ấm, bàn tay chăm sóc của người mẹ. Sau tai nạn nghiệt ngã, mẹ bé đã qua đời.
img-1496-1460974535442
Khi bé được các bác sỹ đưa ra khỏi lồng ngực cũng là lúc người mẹ bất hạnh trút hơi thở cuối cùng. Mới chào đời cậu bé đã chịu mất mát quá lớn của đời người, đang ngằn ngặt sống ngày khát sữa, khát hơi ấm tình thương…
Người phụ nữ đứng lặng người, nước mắt lưng tròng đứng nhìn đứa trẻ miệng chúm chím, ngủ ngon lành trên chiếc giường đặc biệt dành cho bé sơ sinh ấy là chị Đinh Thị Nhu, o (cô) ruột của bé. Khuôn mặt chị Nhu cuồng thâm vì đã mấy đêm thức trắng ở bên người cháu ruột của mình. Dẫu đã cố kìm nén cảm xúc, nhưng chị Nhu vẫn bật khóc nức nở trước tình cảnh thương tâm của đứa cháu ruột vừa tròn tuần tuổi.
“Ông trời ơi, sao cháu tôi lại khổ thế này. Sao ông trời lại nhẫn tâm đến thế? Sao ông cướp đi người mẹ thân yêu, bắt cháu tôi phải sớm rời xa vòng tay của mẹ. Sao không cho cháu được sống trong hơi ấm, được bú nguồn sữa mát lành của mẹ cháu chứ. Cháu tôi thế này thì sống sao nỗi mọi người ơi”- chị Nhu tay sửa lại chiếc chăn giữ ấm cho bé, miệng òa khóc nức nở. ​
Nghe chị Nhu thuật lại khoảnh khắc, giây phút đã khiến đứa cháu ruột của mình và người mẹ bất hạnh không bao giờ có cơ hội được gặp mặt nhau mà tim tôi như thắt lại, thương bé vô cùng. “Khoảng 14h ngày 12/4, khi em dâu tôi (chị Hoa, mẹ bé) mang thai được 36 tuần tuổi đang đứng bên lề Quốc lộ 8A, thì bị chiếc xe máy của một người đàn ông tông vào. Dù tình trạng lúc tai nạn là rất nguy kịch, nhưng khi đưa đến bệnh viện, ai cũng cầu mong có phép màu, cứu được cả mẹ lẫn con. Nhưng thật đau đớn, các bác sỹ chỉ kịp cứu sống được cháu, mẹ cháu đã tử vong do chấn thương quá nặng. Em trai tôi chết lặng ngay ngoài phòng mổ, còn mẹ tôi quỵ ngã khi biết được hung tin” - chị Nhu nức nở kể.
Để cứu lấy sự sống cho bé, bác sỹ khoa sản đã nhanh chóng đặt nội khí quản, bóp bóng O2, đặt Catheter tĩnh mạch rốn, ống sonde dạ dày cứu cháu bé. Sau 6 ngày phải nằm thở máy tại phòng chăm sóc đặc biệt, giờ thì sức khỏe của bé Thắng đã tiến triển tốt hơn.
Để cứu lấy sự sống cho bé, bác sỹ khoa sản đã nhanh chóng đặt nội khí quản, bóp bóng O2, đặt Catheter tĩnh mạch rốn, ống sonde dạ dày cứu cháu bé. Sau 6 ngày phải nằm thở máy tại phòng chăm sóc đặc biệt, giờ thì sức khỏe của bé Thắng đã tiến triển tốt hơn.
Đã bao lần cấp cứu bệnh nhân nặng, nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên những người như bác sỹ Trần Văn Nhân, Phó giám đốc Bệnh viện rơi nước mắt khi làm nhiệm vụ cứu bệnh nhân. “Lúc đưa lên bàn mổ, chị Hoa đã chết lâm sàng. Thương quá, bằng trách nhiệm cao nhất chúng tôi phải cứu được cháu bé. Tất cả đã gắng hết sức mình, và rồi may mắn là bé đã được cứu sống trong khoảnh khắc không thể chậm trễ hơn dẫu chỉ là tính bằng giây. Để cứu lấy sự sống cho bé, bác sỹ khoa sản đã nhanh chóng đặt nội khí quản, bóp bóng O2, đặt Catheter tĩnh mạch rốn, ống sonde dạ dày cứu cháu bé. Sau 6 ngày phải nằm thở máy tại phòng chăm sóc đặc biệt, giờ thì sức khỏe của bé Thắng đã tiến triển tốt hơn. Ít ngày nữa là bé có thể xuất viện. May mắn được cứu sống, nhưng chúng tôi thương bé quá, bé sinh ra mà không được nhìn mặt mẹ” – bác sỹ Nhân đượm buồn nói.
Những ngày qua, bé Thắng luôn được các y bác sỹ tại Bệnh viện Đa khoa huyện Đức Thọ chăm sóc như con ruột của mình. Hoàn cảnh của bé đã lấy đi bao nước mắt của các y, bác sỹ săn sóc bé.
Những ngày qua, bé Thắng luôn được các y bác sỹ tại Bệnh viện Đa khoa huyện Đức Thọ chăm sóc như con ruột của mình. Hoàn cảnh của bé đã lấy đi bao nước mắt của các y, bác sỹ săn sóc bé.
Cùng cảnh nuôi con nhỏ, điều dưỡng Nguyễn Châu Loan, người đang chăm sóc bé Thắng, đã không cầm được nước mắt khi chứng kiến miệng bé Thắng cứ chúm chím, đôi tay, đôi chân nhỏ thó cứ cựa quậy. Chốc lát đứa bé đỏ hỏn cứ khóc thét lên những tiếng khóc yếu ớt. Bằng kinh nghiệm nhiều năm chăm sóc các bé ở đây, chị Loan hiểu là bé đang thèm sữa mẹ. “Thương bé vô cùng anh ạ. Cứ mỗi lần thèm sữa là bé lại khóc thét lên” – nói rồi chị điều dưỡng Loan lấy bịch sữa một người mẹ trong khoa để dành cho bé uống. Nhìn cậu bé bú chan chát, ai cũng thương, rơm rớm nước mắt.
Bố của bé đâu chị? Câu hỏi của một người nhà bệnh nhân như cứa vào tâm can của người o ruột đang não nề về gia cảnh của người em trai. Từ hôm vợ mất, lo tang ma cho vợ xong, anh Hương (bố bé Thắng) vừa lui tới bệnh viện chăm sóc con, vừa trở về nhà chăm sóc mẹ già ngoài 90 và hai đứa con thơ. “Cám cảnh, tội nghiệp lắm. Vợ mất, con thơ nằm viện, ở nhà mẹ già đã ngoài 90 đổ bệnh ngồi một chỗ, hai đứa con ở nhà nhỏ dại, một trong hai đứa lại bị chứng bệnh đao không biết một cái gì. Thương em, tôi đã phải nghỉ việc, từ Vinh về thay em chăm sóc cháu thế này”- chị Nhu sụt sùi khóc nói về hoàn cảnh của đứa em trai.
Bé Thắng ngủ ngon lành, trông thật đáng yêu. Nhưng bé còn quá bé bỏng để biết nỗi đau tột cùng người mẹ đẻ của mình đã không còn nữa.
Bé Thắng ngủ ngon lành, trông thật đáng yêu. Nhưng bé còn quá bé bỏng để biết nỗi đau tột cùng người mẹ đẻ của mình đã không còn nữa.
Rời bệnh viện Đa khoa Đức Thọ, trên đường về thành phố, tôi ghé qua nhà bé Thắng. Dẫu đã một tuần trôi qua, nhưng tang thương vẫn bao trùm ngôi nhà cấp 4 nằm sát Quốc lộ 8A. Anh Hương cùng hai đứa con thơ dại ngồi thẫn thờ trước bàn thờ người vợ còn nghi ngút khói nhang. Người mẹ già 90 bệnh tật, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt cuồng thâm vì thương con dâu, thương cháu mất mẹ. “Vợ mất, nợ nần chồng chất, cuộc sống của bà cháu, bố con tôi giờ cũng không biết ra sao” – anh Hương ngậm ngùi.
Dẫu đã một tuần trôi qua, nhưng tang thương vẫn bao trùm ngôi nhà cấp 4 nằm sát Quốc lộ 8A. Vợ mất, nuôi mẹ già đau yếu, 2 đứa con nhỏ, trong đó đứa con trai thứ 2 mang chứng bệnh đao, khiến anh Hương đang ở trong tình cảnh ngặt nghèo.
Dẫu đã một tuần trôi qua, nhưng tang thương vẫn bao trùm ngôi nhà cấp 4 nằm sát Quốc lộ 8A. Vợ mất, nuôi mẹ già đau yếu, 2 đứa con nhỏ, trong đó đứa con trai thứ 2 mang chứng bệnh đao, khiến anh Hương đang ở trong tình cảnh ngặt nghèo.
Mẹ ruột anh Hương vốn đã đau yếu, nay con dâu mất, cháu sống cảnh mồ côi mẹ, khiến bà thêm quỵ ngã.
Mẹ ruột anh Hương vốn đã đau yếu, nay con dâu mất, cháu sống cảnh mồ côi mẹ, khiến bà thêm quỵ ngã.
Nhìn gia cảnh xót xa, tột cùng bất hạnh của anh Hương, tôi hiểu chuỗi ngày phía trước của bố con anh sẽ rất khó khăn. Không biết rồi đứa trẻ còn đỏ hỏn, bé xíu đang ở nằm viện mà tôi vừa gặp sẽ sống ra sao khi thiếu đi nguồn sữa, bàn tay, hơi ấm săn sóc của người mẹ dịu hiền đã về bên kia thế giới. Nhớ giây phút bé Thắng miệng chúm chím, then thét khóc vì khát sữa, tim tôi cứ buốt đau vì thương cháu vô cùng.

Cảnh "sống không bằng chết" của người đàn ông gặp tai nạn lao động thương tâm

Anh nằm đó, dúm dó chỉ còn nắm da bọc xương, nẹp vít cột sống xuyên thấu thịt, lòi ra ngoài, lưng mông lở loét, máu gần như không còn để chảy. “Tôi muốn chấm dứt số phận của mình để vợ con đỡ khổ, nhưng không biết làm sao mới chết được.”

Bộ hài cốt sống trên giường bệnh
Nhiều người đến bệnh viện Trưng Vương thăm thân nhân, đi ngang khoa Nội tiết Tổng hợp đã một phen hồn xiêu phách lạc khi thấy cơ thể người đàn ông chẳng khác gì bộ hài cốt nằm co ro trên giường bệnh. “Anh ấy bệnh thì ít nhưng đói thì nhiều nên mới ra nông nỗi này.” Bà Nguyễn Thị Thìn, thân nhân một người bệnh trong khoa lắc đầu ái ngại.

Anh Phong đã phải cắn răng chịu đau đớn hành hạ thân xác gần một năm qua
Anh Phong đã phải cắn răng chịu đau đớn hành hạ thân xác gần một năm qua
Anh là Phan Hoài Phong (43 tuổi, ngụ tại quận 6, TPHCM). Nhìn cách anh mút chùn chụt một hơi, chẳng còn giọt nào trong hộp sữa mới được người bệnh khác chia sẻ mới thấy anh bị đói thật. Không đói sao được khi người vợ của anh là Trần Thị Thuyến (41 tuổi) với đồng lương công nhân còm cõi, nhưng một nách nuôi hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn học lại phải chăm chồng nằm một chỗ suốt thời gian qua.
Từ chia sẻ của chị được biết, trước đây anh Hoài Phong là lao động chính trong gia đình. Nghề thợ hồ quần quật trên các công trình, tuy thu nhập bấp bệnh nhưng cũng đủ để “giật gấu vá vai” lo cái ăn, cái mặc cho con. Tuy nhiên, gần hai năm trước khi người vợ đang bụng mang dạ chửa sắp đến ngày sinh đứa con thứ hai thì tai họa bất ngờ ập đến. Trong lúc anh Phong bắc thang leo lên nóc căn nhà đang xây dựng thì cây đòn tay bị trượt, anh té xuống đất, chiếc thang ngã theo đập vào lưng làm gãy hai đốt xương sống.

Cơ thể anh chỉ còn da bọc xương như một bộ hài cốt trên giường bệnh
Cơ thể anh chỉ còn da bọc xương như một bộ hài cốt trên giường bệnh

Hai đinh vít nẹp cột sống đã đâm thấu thịt da, lòi ra ngoài
Hai đinh vít nẹp cột sống đã đâm thấu thịt da, lòi ra ngoài
Cuộc phẫu thuật đặt nẹp vít tại bệnh viện Chợ Rẫy với chi phí tiêu tốn gần 50 triệu đồng đã giúp anh tự đi lại được. Nhưng cũng từ đó đến nay, vợ chồng họ mắc nợ những người có lòng tốt giúp đỡ trong lúc hoạn nạn mà không biết phải làm cách nào để trả được. Gia đình nội ngoại đông anh em, song ai cũng nghèo nên chẳng giúp được gì. Trong căn nhà cấp bốn rộng hơn 40m2 do cha mẹ để lại, hiện có tới 11 con người của 3 gia đình sống chen chúc.
Chồng con nheo nhóc đói khát
Hơn một năm trước, khi chân tay dần cứng cáp trở lại, với hy vọng đỡ đần, giúp vợ bớt cảnh khổ phải đầu tắt mặt tối vùi mình trong công ty, anh Phong cố gắng lê thân mình đi kiếm tiền. “Tôi mua lưới về bắt cá trên sông vừa kiếm thêm thức ăn cho con, vừa bán để có tiền mua gạo.”

Hai đứa con đang sống trong cảnh bần hàn trong cảnh cha thập tử nhất sinh
Hai đứa con đang sống trong cảnh bần hàn trong cảnh cha thập tử nhất sinh
Tuy nhiên, mới tập tành “vào nghề” thì bi kịch lại ập đến, trong lúc nâng tấm lưới lên xe, chiếc nẹp cố định xương sống bung ra, khiến anh gục tại chỗ. Đến bệnh viện, các bác sĩ kiểm tra và đề nghị phải phẫu thuật lại với chi phí tốn thêm hàng chục triệu. Nợ cũ trả chưa xong, dù chị Thuyến đã chạy khắp nơi vay mượn nhưng đến đâu cũng chỉ nhận được cái lắc đầu. Từ đó, anh Phong phải nằm một chỗ, đói ăn, khát uống khiến cơ thể mỗi ngày một suy kiệt.
Đau đớn trước cảnh sống dở, chết dở của chồng nhưng với hai bàn tay trắng, chị Thuyến chẳng thể làm gì hơn. Mỗi ngày, chị phải dậy từ mờ sáng, lo cơm nước sẵn, thay tả cho chồng rồi đưa đứa con hai tuổi đi gửi. Đứa con gái lớn là Phan Thị Thanh Thủy (học lớp 8) sau khi tan học buổi sáng phải vội vã trở về nhà cho cha ăn uống rồi mới đạp xe đến trường học ca chiều. Phải chờ đến khi vợ hoặc anh em trong nhà tan ca, anh Phong mới được thay tả và làm vệ sinh, nên ngày nào tiêu tiểu cũng hôi thối khắp phòng.

Những vùng lở loét, nhiễm trùng trên lưng, mông và hai cánh xương chậu
Những vùng lở loét, nhiễm trùng trên lưng, mông và hai cánh xương chậu
Đồng lương công nhân mỗi tháng vỏn vẹn khoảng 5 triệu đồng, nhưng chị phải xoay xở đủ bề từ tiền học của con, tiền ăn cho cả nhà đến tiền thuốc thang, bỉm, sữa để cầm hơi cho chồng. “Những bữa cơm của gia đình tôi gần như chỉ có vài cong rau, hay nắm tép kho mặn. Hôm nào may mắn được anh em cho miếng thịt con cá, nhìn hai đứa trẻ ăn ngấu nghiến mà lòng tôi thắt lại. Đứa con gái nhỏ của tôi mới được 2 tuổi nhưng cả năm nay bé không còn được biết đến mùi sữa.” Chị Thuyến gạt nước mắt.
Ăn uống kham khổ, chẳng những khiến cơ thể chỉ còn da bọc xương mà còn làm suy giảm sức đề kháng, khiến anh Phong phải vật lộn với bệnh lao trong thời gian dài. Hiện bệnh lao đã được trị khỏi, chân tay dù vẫn cử động được, nhưng giờ đây anh không thể trở mình hoặc tự ngồi dậy. Nằm một chỗ quá lâu, kết hợp với tiêu, tiểu cả ngày trong tả khiến cơ thể anh lở loét, nhiễm trùng khắp vùng lưng mông và hai bên xương chậu.
Chết còn khó hơn sống
“Đau nhức lắm nhưng đành phải cắn răng chịu thôi, có rên la thì cũng chỉ làm vợ con thêm khổ tâm. Nhiều lúc, tôi muốn kết thúc sự sống của mình để nhẹ gánh cho gia đình, nhưng chẳng biết làm sao chết được… đến cánh tay của mình tôi cũng chẳng thể nâng nổi.” Giọng anh Phong thều thào, miệng mếu máo để mặc cho hai hàng nước mắt đục ngầu lăn dài.

Chị Thuyến nghẹn lòng chăm sóc vết nhiễm trùng, lở loét cho chồng
Chị Thuyến nghẹn lòng chăm sóc vết nhiễm trùng, lở loét cho chồng
Sự sống khổ hơn cả chốn địa ngục của anh Phong lên đến đỉnh điểm vào ngày 30/3. “Trưa hôm đó trời nắng nóng, tôi không thở được, chỉ nằm ngáp không khí. Khi con gái lớn đi học về nó khóc thét lên, bà con lối xóm chạy đến, gọi xe cứu thương mang tôi vào đây (bệnh viện Trưng Vương - PV). Tôi tưởng mình đã được chết rồi, nhưng số khổ vẫn chưa tận. Nếu phải sống tiếp như thế này thì xin vợ con và mọi người hãy để tôi được chết.”
Trao đổi với phóng viên, BS Nguyễn Hữu Nghĩa, Phó trưởng khoa Nội tiết Tổng hợp cho biết: “Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng cơ thể thiếu máu, nhiều vùng lở loét, suy kiệt nặng. Chúng tôi đã cắt lọc hoại tử, điều trị kháng sinh mạnh để đẩy lùi nhiễm trùng. Người bệnh cần được chăm sóc tốt về dinh dưỡng để nâng tổng trạng, nhưng gia cảnh quá nghèo đến hộp sữa cũng không thể mua được. Viện phí từ ngày nhập viện đến nay vẫn chưa đóng được đồng nào.”

Người đàn ông khốn khổ đang sống trong cảnh không bằng chết
Người đàn ông khốn khổ đang sống trong cảnh không bằng chết
Chức năng cử động chân tay của anh Phong vẫn còn, nhưng anh phải nằm một chỗ là do không có điều kiện để phẫu thuật đặt lại nẹp cột sống. Vị trí đặt nẹp bị bung ra khiến đinh vít đâm thủng thịt da, lòi ra ngoài nên anh không thể ngồi dậy được. Để có thể bước vào ca mổ, trước mắt các bác sĩ đang tập trung điều trị, phục hồi sức khỏe cho người bệnh. “Chỉ cần được phẫu thuật xong, tôi sẽ cố tập luyện để đi lại, nhưng tiền ở đâu mà mổ bây giờ.” anh Phong rớm nước mắt.
Cùng với việc xác nhận gia cảnh của vợ chồng chị Thuyến thuộc diện rất khó khăn tại địa phương, ông Nguyễn Hoàng Nhật Giang Tổ trưởng tổ dân phố 113, phường 14, quận 6 mong cộng đồng giúp đỡ để anh Phong có điều kiện vượt qua cơn hiểm nghèo.
 
Blogger Templates