Pages

Subscribe:

Wednesday, 17 August 2016

Bố mẹ nghèo bất lực nhìn máu từ chân con chảy ri rỉ mỗi ngày

Giờ thì ngày nào máu cũng phun ra thành từng tia ở chân của con khiến chị đứng ngồi không yên. Vừa hốt hoảng, chị đi lấy miếng gạc, thấm hút rồi lại quấn giữ vòng quanh chân cho con nhưng máu vẫn không ngừng chảy. Cái chân càng ngày càng to, sưng, căng tức như muốn nổ tung cả ra khiến con lại vật vã đau đớn ôm mẹ mà khóc.

Đó là tình cảnh đáng thương của cậu bé Nguyễn Quang Đông (10 tuổi) khi chúng tôi trở về thăm em ở thôn Lương Phúc, xã Việt Long, Sóc Sơn, Hà Nội. Thân hình bé nhỏ, em nằm gọn ở 1 góc giường với gương mặt vẫn còn đang giàn giụa nước mắt bởi từ sáng đến giờ chân vẫn không ngừng chảy máu. Em bảo cháu đau lắm, giờ cũng không dám đi đâu nữa bởi chỉ cần đặt chân xuống đất thôi là đã có cảm giác căng tức như muốn nổ tung ra rồi.

Được chẩn đoán dị dạng mạch phối hợp ở chân trái, đã 10 năm qua cậu bé Đông đã đi gõ cửa các bệnh viện.


Thương con, mẹ của em là chị Lã Thị Thúy ngồi ở cuối giường không ngừng khóc. Chị bảo từ sáng đến giờ đã 3 lần máu cứ thế chảy ra khiến con đau lắm mà chị thì cũng đứng ngồi không yên. Con 10 tuổi cũng là 10 năm chị đeo đuổi các bệnh viện nhưng giờ thì bất lực và kiệt quệ quá rồi. Giọng run run, nghĩ lại quãng thời gian đi chữa bệnh cho con, ngậm ngùi nói:

“Ngày chị sinh cháu, 2 chân của cháu chỉ nhỉnh hơn nhau 1 chút thôi, rồi dần dần chân bên trái cứ to lên, to lên như thế. Anh chị cũng mang cháu đi hết các bệnh viện Nhi TW, rồi bệnh viện Việt Đức, bệnh viện Thanh Nhàn và bệnh viện Sốt rét kí sinh trùng TW đều nhận được kết quả cháu bị dị dạng phối hợp đùi và mông trái nhưng chưa có phác đồ điều trị dứt điểm”.

Hàng ngày chân của bé Đông đều bật máu khiến em vô cùng đau đớn.

Không kìm lòng được, chị Thúy bật khóc nức nở.

Tình trạng của bé Đông ngày càng nguy kịch khi đã 4 lần phẫu thuật nhưng kéo dài từ phần mông xuống đến chân vẫn tiếp tục to lên, căng tức đến bật máu. Thương con, vợ chồng chị Thúy đã đi khắp mọi nơi lạy lục để mong tìm thầy, tìm thuốc nhưng hi vọng ngày càng tắt dần khi con mỗi ngày lại một yếu mà việc chữa trị vẫn chưa dứt điểm.

Đông bệnh là thế, vậy mà ngoài thời gian lên viện em vẫn tham gia theo học cùng các bạn và đạt nhiều danh hiệu. Gần đây nhất em đạt học sinh xuất sắc toàn diện năm học 2015-2016 khiến cho thầy cô, bạn bè và gia đình càng thương xót. Em bảo con chỉ ước một ngày nào đó khi tỉnh dậy, chân trái sẽ bé lại như chân phải để con có thể bước đi đến trường và vui chơi cùng bạn bè chứ không phải ngồi yên 1 chỗ như lúc này.

Bé Đông đã 4 lần phẫu thuật nhưng căn bệnh vẫn ở mức cầm chừng.

Anh Mười bố của em lao đao, theo đuổi suốt 10 năm chữa bệnh cho con trai.

Nghe tâm sự của bé Đông, chúng tôi lại càng lo sợ bởi cái nghèo của vợ chồng anh Mười, chị Thúy trong nhà cũ rách không có lấy một vật gì có giá trị ai cũng có thể nhận ra. Bản thân là thợ mộc đã lâu và có sức khỏe đi làm, anh Mười hoàn toàn có thể lo được cái ăn, cái mặc cho con nếu như con khỏe mạnh, không phải đi viện triền miên đến vậy. Nhưng đằng này, sản phẩm làm chưa ra mà ngày con đi viện đã đến nên anh phải bỏ hết công việc để chạy theo trong sự kiệt quệ, đáng thương.

“Bình thường anh vẫn đi làm mộc, còn vợ anh thì lo đồng áng và chăn nuôi gà nên vẫn đảm bảo đủ cái ăn và lo cái học cho 4 cháu. Nhưng vì bé Đông bị như thế, rồi anh trai bé Đông là cháu Huy lại bị viêm tai giữa rồi thủng 1 bên màng nhĩ nên cũng phải lên viện lâu năm thành ra anh chị mới khó như thế này. Giờ thì ngày nào cũng nhìn con chảy máu toe toét ở chân, anh cũng rối lắm em ạ” – Anh Nguyễn Văn Mười bố của bé Đông tâm sự.

Dù bệnh tật và chịu nhiều đau đớn nhưng bé Đông vẫn học rất giỏi.

Kiệt quệ, nghèo khổ khiến vợ chồng anh Mười, chị Thúy không biết làm cách nào để cứu tính mạng con.

Nỗi đau của người mẹ không gì sánh được khi nhìn con đau đớn.

Hiểu và thương bố mẹ nên Đông không dám đòi hỏi gì, ngày ngày em chỉ khóc vì đau đớn quá nhưng rồi lại tự gạt nước mắt đi để hi vọng được tiếp tục sống. 10 tuổi em còn quá nhỏ nếu như phải dừng lại cuộc đời ở đây bởi sẽ còn những tiếc nuối, những hi vọng về một phép nhiệm màu sẽ đến. Càng nghĩ đến điều đó, tôi lại càng thắt ruột và lo sợ bởi nếu như điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra, em chắc chắn sẽ tuột khỏi vòng tay của bố mẹ và mọi người.

Nghẹn lòng trước cảnh 2 đứa con thơ chăm bố bệnh tật, mẹ tai nạn nằm liệt giường

Tưởng bố bị chứng bệnh thần kinh, đau ốm triền miên đã là quá đủ đối với hai đứa trẻ thơ khau khính, đáng yêu, vậy mà số phận sao quá trớ trêu với hai đứa trẻ khi người mẹ đi làm thuê bị băng tải cán đứt lìa chiếc chân trái, vĩnh viễn trở thành người tàn phế. Bố bệnh, nhiều tháng nay, hai đứa trẻ thơ phải thay nhau mớm cháo, bón thuốc, vệ sinh cho người mẹ cụt chân, da thịt bị hoại tử nằm đau đớn, chết dần trong căn nhà xập xệ.

Đó là hoàn cảnh thương tâm của gia đình chị Trương Thị Liệu (SN 1973, thôn Việt Yên, xã Việt Xuyên, Thạch Hà, Hà Tĩnh), một gia cảnh đặc biệt của xã.
Nhận được đơn thư cầu cứu của gia đình chị, chúng tôi tìm về ngôi nhà nằm heo hút một mình trong góc xóm nhỏ cạnh bãi nghĩa địa thôn Việt Yên. Ngôi nhà cấp 4 của gia đình chị Liệu được chính quyền hỗ trợ theo diện chính sách hộ nghèo, chật chội, ẩm thấp chỉ trát vữa qua loa, trong nhà không có gì đáng giá.
Bước vào căn nhà cảnh tượng đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh hai đứa bé một đứa đang bón thuốc, một đứa dùng khăn ướt lau rửa vệ sinh cho mẹ trên chiếc giường nhỏ (chiếc giường duy nhất của cả gia đình) trong căn phòng nóng hầm hập, bức bối. Còn người bố thì nằm lặng thinh như người vô hồn, mặt cứ úp hẳn vào tường.
Người mẹ nằm 1 nơi nên hàng ngày hai cháu bé phải thuốc thang, tắm giặt cho mẹ.
Người mẹ nằm 1 nơi nên hàng ngày hai cháu bé phải thuốc thang, tắm giặt cho mẹ.
Hỏi về gia cảnh được chị Liệu cho biết, năm 2006 chị lập gia đình với anh Đậu Xuân Quang, SN 1973. Sau khi lấy nhau được ít tháng thì anh đổ bệnh thần kinh, mặc dù gia đình đã đưa anh Quang đi nhiều nơi tìm thầy thuốc chữa trị nhưng không tác dụng gì. Từ đó đến nay, một năm thì khoảng 4-5 lần anh đổ bệnh như vậy. "Mỗi lần đổ bệnh là anh cứ nằm mê man mặt úp vào tường không nói không rằng hàng tháng trời. Nhiều hôm anh nằm thin thít, chị gọi mãi không dậy, cứ ngỡ anh bỏ chị mất rồi" - chị Liệu ngoái nhìn chồng nằm úp mặt vào tường lớm rớm nước mắt kể.
Tuy chồng bệnh tật như vậy nhưng lần lượt 2 đứa con kháu khỉnh chào đời là cháu Đậu Xuân Vũ (SN 2007) và cháu Đậu Xuân Vinh (SN 2011) là niềm hạnh phúc, an ủi giúp chị Liệu gồng gánh nuôi gia đình. Hai đứa con trai dẫu thiếu cái ăn, nhưng thật lạ, càng lớn càng kháu khỉnh, ai trong xóm cũng thương. Chị dành tất cả hết niềm yêu thương cho con. Quanh năm suốt tháng, bất chấp bão táp mưa sa chị Liệu lăn lộn đủ nghề để nuôi con, chạy chữa cho chồng. Nhưng, số phận thật nghiệt ngã với người phụ nữ tội nghiệp.
Vào 1 ngày cuối tháng 4/2016, lúc chị Liệu đang đi làm thuê tại nhà máy gạch do sức khỏe yếu chị bị choáng rồi ngã xuống. Đau đớn lúc chị ngã xuống chiếc băng tải đang chạy ro ro đã vô tình cán đứt lìa chiếc chân trái của chị khiến chị vĩnh viễn trở thành người tàn phế.
Sau khi gặp nạn, chiếc chân phải của chị Liễu bị đứt lìa, đang gồng gánh nuôi gia đình bỗng dưng chị trở thành tàn phế.
Sau khi gặp nạn, chiếc chân phải của chị Liễu bị đứt lìa, đang gồng gánh nuôi gia đình bỗng dưng chị trở thành tàn phế.
Vào viện, nội ngoại nghèo túng neo người nên chị nằm một mình trong viện nhờ người chị chồng bị ung thư vú chạy vạy, vay mượn tiền chi phí thuốc men. Khi không còn vay mượn được đâu nữa mấy tạ thóc để dành cũng đành bán cho để lo viện phí cho chị. Vì nằm viện lâu ngày nên phía sau lưng chị Liệu cũng bị phát lầy.
Từ ngày mẹ vào viện, 2 đứa trẻ bỗng trở thành trụ cột gia đình. Hàng xóm thương tình cho anh em ít gạo, mắm muối rồi Vũ tự nấu nướng nuôi bố và em bữa cơm bữa cháo. Bệnh tình chưa lành hẳn nhưng kính gia đình đã khánh kiệt, chẳng còn thứ gì giá trị để bán nữa nên chị Liệu phải ra viện về nhà nằm chờ đợt tái khám. Biết về nhà sẽ trở thành gánh nặng thêm cho 2 con nhưng vì bất lực nên chị không còn cách nào khác.
Từ ngày mẹ gặp nạn hai anh em Vũ
Từ ngày mẹ gặp nạn hai anh em Vũ
...và Vinh tự phải lo cho cuộc sống của mình.
...và Vinh tự phải lo cho cuộc sống của mình.
Trước mẹ chưa gặp nạn 2 đứa trẻ thơ vẫn được đến trường như bao đứa trẻ khác, ngày hè của các em đáng ra sẽ rong ruổi theo những cánh diều. Nhưng giờ đây Vũ là anh lớn, một đứa bé 9 tuổi đã phải nấu ăn giặt giũ, lo cơm cháo thuốc thang cho bố mẹ. Còn Vinh, cậu bé 5 tuổi đang còn quá ngây thơ cũng chỉ biết quanh quẩn bên chiếc giường hỗ trợ anh chăm sóc bố mẹ.
Lâu lâu 2 anh em đẩy mẹ ra khỏi căn phòng nóng bức, chật chội để hóng gió.
Lâu lâu 2 anh em đẩy mẹ ra khỏi căn phòng nóng bức, chật chội để hóng gió.
Tuy cuộc sống muôn vàn khó khăn, nhưng ước mơ được tới trường cảu anh em Vũ như bao bạn bè vẫn luôn cháy bỏng.
Tuy cuộc sống muôn vàn khó khăn, nhưng ước mơ được tới trường cảu anh em Vũ như bao bạn bè vẫn luôn cháy bỏng.
Nói về tương lai của 2 cháu sau này, chị Liệu quẹt ngang dòng nước mắt “Sao ông trời bất công với gia đình tui quá, năm trước dù khó khăn nhưng tôi vẫn cố gắng cho các con đi học theo bạn theo bè. Giờ chồng bệnh tật, tui thì tàn phế nằm 1 nơi thế này, còn 1 tháng nữa là ngày khai trường 2 cháu không biết có được tới lớp nữa không chú ơi!”.
Chị Liệu rơi nước mắt khi nói về tương lai của 2 cháu.
Chị Liệu rơi nước mắt khi nói về tương lai của 2 cháu.
Thật khó để trả lời cho câu hỏi của chị Liệu, bởi nhìn vào gia cảnh khốn cùng như vậy đến có đủ bát cơm, bát cháo cho cho hai vợ chồng bệnh tật đã khó, huống chi nghĩ đến đến chuyện tới trường của hai đứa con thơ. Nghĩ đến chặng đường phía trước của của hai bé Vũ, Vinh khuôn mặt chúng tôi cứ ngân ngấn lệ. Không biết rồi đây tương lai của 2 cháu sẽ đi về đâu nếu không có sự giúp đỡ của những tấm lòng hảo tâm. Xin hãy cứu lấy tương lai của 2 đứa trẻ thơ này!
 
Blogger Templates