Gặp người lạ, lần nào chị cũng lẩn tránh bởi sợ cái cảm giác bị xa lánh, xua đuổi và gọi bằng những cái tên không mấy thiện cảm. 39 năm mang khuôn mặt xấu xí, dị dạng … chị dần quen với cảm giác một mình để gặm nhấm nỗi tủi thân, xấu hổ.
Không dám viết thư để nhờ ai, tôi tình cờ biết chị qua câu chuyện
của một người bạn nên về thăm mà không có sự hẹn trước. Căn nhà nhỏ, có
phần sạch sẽ, gọn gàng… Tôi cất tiếng gọi nhưng tuyệt nhiên không có ai
trả lời cho dù cửa không khóa. Một người hàng xóm mách nhỏ: “Con bé nó ở
trong nhà đang chăm bố ốm đấy nhưng nó sợ không dám ra đâu. Cháu cứ tự
đẩy cửa mà vào, nói chuyện bình thường với nó là nó quý lắm”
Đúng như những gì bác hàng xóm nói, nhìn thấy tôi chị Mến nem nép cúi
người rồi lại như chực khóc. Tôi bảo em đến thăm chị, thăm bác … đơn
giản vậy thôi, chứ không có ý gì vậy mà phải mất một lúc lâu chị mới tin
rồi rót nước mời. Khuôn mặt chị hoàn toàn không bình thường như trong
tấm ảnh mà tôi đã được nhìn thấy trước đó. Nhưng thật lòng, với cái
không khí có phần u ám, đượm buồn và lặng thinh, tôi cũng thoáng giật
mình khi thấy chị.
Một con mắt của chị bị biến dạng, trễ hẳn xuống má kéo theo cả khuôn
mặt bị méo mó, vẹo vọ cả đi. Chị bảo: “Vì khuôn mặt xấu xí này mà xin đi
làm ở đâu người ta cũng không nhận, chị còn bị mọi người gọi bằng những
cái tên không hay nên chị sợ lắm em ạ”. Đấy cũng là lí do vì sao mà chị
gần như đóng khung cuộc sống của mình trong một vỏ bọc sợ hãi, im lặng.
Mẹ chị mất năm chị lên 7, một mình bố gánh gồng nuôi 2 con khôn lớn
nhưng anh trai của chị cũng đã qua đời từ lâu để lại nỗi đau đớn, mất
mát không gì bù đắp được. Trước có anh và bố còn khỏe, chị còn có người
bấu víu hay nép vào khi sợ hãi, cô đơn nhưng nay bố ốm đau, nằm một chỗ,
thi thoảng nhớ đến lại hỏi “thằng cả đâu” khiến chị chỉ biết ngồi gạt
nước mắt. Chị bảo: “Bố chị năm nay cũng 79 tuổi rồi em ạ, ông đau ốm
suốt, mắt lại không nhìn thấy gì, ông bảo rồi có ngày ông cũng phải rời
xa chị nhưng lại lo một mình chị sống làm sao được với khuôn mặt dị dạng
này”.
Cuộc sống khó khăn, hiện tại hai bố con phụ thuộc hoàn toàn những
đồng tiền trợ cấp ít ỏi để trang trải các khoản trong gia đình. Người
cháu ruột của ông Đạo là anh Trần Khoa Tuấn cho biết: Ngôi nhà của hai
bố con bác Đạo đã đổ sập hồi đầu năm, nên không còn cách nào khác là cả
dòng họ mỗi người 1 chút góp vào để xây cho hai bố con ngôi nhà này chứ
không thì không có chỗ che mưa, che nắng.
Để tham gia chia sẻ và cập nhật sự ủng hộ của bạn đọc Dân trí dành cho các hoàn cảnh nhân ái, mời các bạn tham gia vào Fanpage Nhân ái của báo Dân trí trên mạng xã hội Facebook.
Cuộc sống hiện tại của 2 bố con rất khó khăn, tuy nhiên điều trăn trở của mọi người đó là em Mến được đến viện chữa trị, phẫu thuật lại khuôn mặt vì em còn cả quãng đời phía sau nữa. Hiện tại vì khuôn mặt đó mà em không nhận được làm ở bất cứ đâu, người quen thì không sao chứ người lạ ai nhìn thấy em cũng xa lánh, nhìn với ánh mắt săm soi, khó chịu.
Về hoàn cảnh của gia đình bố con chị Mến, anh Hoàng Đình Ngọc - tổ
trưởng khu 2, thị trấn Gia Lộc, tỉnh Hải Dương xác nhận: “Từ nhiều năm
nay gia đình bố con ông Đạo thuộc diện đặc biệt khó khăn, hai bố con đều
là người tàn tật. Cuộc sống hiện tại của hai bố con rất khó khăn, nên
mong các cấp các ngành giúp đỡ để gia đình đỡ vất vả hơn”.
Trở lại câu chuyện với chị Mến, vẫn cảm giác sợ sệt, chị bảo: “Ngày
lâu rồi chị có được lên viện 1 lần, bác sĩ bảo chị có thể phẫu thuật
nhưng không có tiền nên phải về nhà thôi. Giờ y học phát triển rồi, việc
mổ cho chị có lẽ sẽ thuận tiện hơn nhưng chị không có tiền nên cứ kệ
vậy em ạ. Có được 1 khuôn mặt bình thường là điều mà cả đời chị mơ ước
nhưng chị sợ không dám nghĩ đến nhiều đâu vì nghĩ nhiều lại thấy buồn
nhiều khi mình không làm được”.
Lụi cụi, chị lại một mình với cái dáng bé nhỏ và đôi mắt chực trào nước. Không dám nghĩ, không dám hi vọng bởi ước mơ được lên viện phẫu thuật với chị là điều mà chị nghĩ quá xa vời. Đi qua nửa đời người rồi, tôi chắc hẳn chị vẫn chưa ngày nào được “sống” theo đúng nghĩa bởi cái mặc cảm, tự ti và sự cô đơn bao phủ ... như ngày càng giết chết trái tim và tâm hồn chị. Nhiều đêm rồi chị mơ và đêm nay cũng thế được đặt chân vào cánh cổng bệnh viện ...
Sinh ra chị Mến đã mang khuôn mặt dị dạng, khác người.
Mẹ chị mất đã 32 năm, anh trai cũng qua đời để lại hai bố con.
Bố chị năm nay đã 79 tuổi, yếu đau, mắt không nhìn thấy gì nữa.
Hai bố con sống nhờ vào tiền trợ cấp.
Chị khao khát được đến viện phẫu thuật mặt để có được hình hài bình thường như bao người.
Cuộc sống hiện tại của 2 bố con rất khó khăn, tuy nhiên điều trăn trở của mọi người đó là em Mến được đến viện chữa trị, phẫu thuật lại khuôn mặt vì em còn cả quãng đời phía sau nữa. Hiện tại vì khuôn mặt đó mà em không nhận được làm ở bất cứ đâu, người quen thì không sao chứ người lạ ai nhìn thấy em cũng xa lánh, nhìn với ánh mắt săm soi, khó chịu.
Nhưng cuộc sống của hai bố con đến cái ăn cũng thiếu nên việc đi phẫu thuật chỉ có trong giấc mơ của chị.
Chị sợ gặp người lạ bởi cảm giác bị xua đuổi, rồi gọi bằng những cái tên không mấy thiện cảm.
Lụi cụi, chị lại một mình với cái dáng bé nhỏ và đôi mắt chực trào nước. Không dám nghĩ, không dám hi vọng bởi ước mơ được lên viện phẫu thuật với chị là điều mà chị nghĩ quá xa vời. Đi qua nửa đời người rồi, tôi chắc hẳn chị vẫn chưa ngày nào được “sống” theo đúng nghĩa bởi cái mặc cảm, tự ti và sự cô đơn bao phủ ... như ngày càng giết chết trái tim và tâm hồn chị. Nhiều đêm rồi chị mơ và đêm nay cũng thế được đặt chân vào cánh cổng bệnh viện ...



0 comments:
Post a Comment